BỆNH NGỘ NHẬN!


Bệnh ngộ nhận!

Trao đổi thêm theo CTG và Tạp chí Hà nội ngàn năm.

“Một chủ đề gặp nhiều câu hỏi lý thuyết mà chưa thể tự giải đáp được. Tại sao con người ta bị bệnh ngộ nhận? Biểu hiện của sự ngộ nhận là gì? Trong những hoàn cảnh khách quan và chủ quan nào người ta dễ ngộ nhận? Và ngộ nhận rồi thì làm sao? Nói một cách gần sát với y học, căn bệnh này có thể coi như một biến thể của hoang tưởng, với mức độ nhẹ thì khó chấn đoán và phân biệt lợi hại, chỉ khi kết thúc bệnh án mới biết ai là ai được”.

“Căn bệnh này không phân biệt lứa tuổi, giới tính, nam nữ đều mắc, tuy nhiên mức độ và diễn biến khác nhau.Ví dụ, đa số nữ giới quan tâm đến sắc đẹp, sự duyên dáng, khéo léo, thông minh và một người chồng đúng lý tưởng. Nếu một ai đó nhận xét người phụ nữ đẹp hay chưa đẹp cũng không quan trọng, họ vẫn yên tâm vì trên đời không có người phụ nữ xấu – chỉ có người phụ nữ không biết làm đẹp. Nếu ai đó cần đo về trí tuệ, sự duyên dáng của người phụ nữ điều đó cũng không quan trọng vì họ biết họ vẫn còn người chồng làm chỗ dựa. Với đàn ông lại khác, phần lớn họ chú trọng đến công danh sự nghiệp, tài năng thao lược, quyền chức địa vị giàu sang và cũng thích… chinh phục phụ nữ. Chính áp lực của mục đích muốn vươn lên, tự khẳng định mình ấy khiến căn bệnh ngộ nhận phát tác ở những người không thực tài nhưng lại muốn đánh bóng bản thản, tạo ảnh hưởng gặp lúc có cơ hội chủ quan và khách quan thuận lợi là lập tức họ ngộ nhận!

Ngộ nhận là cách hiểu sai, nhận thức sai dẫn đến việc làm cũng sai. Lệ thường hai sai thành một đúng, khổ nỗi ba sai gộp lại thì sai hẳn. Ngộ nhận cũng có thế coi là một căn bệnh tự kỷ ám thị, huyễn hoặc bản thân một cách thiếu sáng suốt bằng những tài năng ảo, rồi ngất ngây sung sướng với những vinh quang tưởng tượng. Người đời thường ngộ nhận về nhiều vấn đề, vật chất lẫn tinh thần, nhưng ngộ nhận về khả năng thực lực xảy ra phổ biến trên quan lộ (liên quan đến đường công danh sự nghiệp), bởi chẳng ai ngộ nhận về khả năng vật chất, tiền bạc của mình (trừ người điên thật, cầm trong tay vài trăm ngàn cứ tưởng vài triệu USD chẳng bàn làm gì). Virus bệnh này ấp ủ thường trực trong mỗi suy nghĩ con người, với những ai tỉnh táo, sáng suốt, mạnh khỏe tinh thần thì nó khống có điều kiện chuyển thành bệnh.”

“Muốn kết luận được tài năng của bản thân lại cần đến những người xung quanh nhận xét về mình, mà thái độ của thiên hạ vô cùng đa dạng: người dĩ hòa vi quý lúc nào chẳng gật gù, nắm tay lắc lắc, người giữ xã giao mỉm cười, nhìn xa ngẫm nghĩ, người không muốn biểu lộ thái độ thì quay đi chăm chú làm việc khác, chỉ một thiểu số người vì lý do sâu xa nào đó sẽ tán thưởng nồng nhiệt khen ngợi hết lời, tấm tắc lắc lư thế là cơn bệnh ngộ nhận bắt đầu phát tự nhiên hơn ruồi”.

Một số biểu hiện ngộ nhận:

Quen thân với người có thế lực.

Trong thời đại đang cho rằng “nhất quan hệ, nhì tiền tệ” thì quen thân với các sếp lớn đương nhiên là oai rồi. Chúng ta vẫn gặp những người có thể họ chí biết, có thể họ mới quen do có cơ hội cùng đi ké được tiếp xúc, tranh thủ chụp ảnh với những người có thế. Vậy là đủ cơ sở để bốc, ngộ nhận về các mối quan hệ với người có thế lực làm nền và rơi vào ngộ nhận về quan hệ, vị trí làm tôn lên công danh của mình mà có thể nhiều trường hợp họ còn chưa gặp hoặc luyên thuyên làm ảnh hưởng đến uy tín của người có thân thế.

Ngộ nhận về công lao

Kết quả mỗi việc có đóng góp của lãnh đạo của tập thể và cả môi trường nữa nhưng nhiều người ở cấp trung thường có quan niệm nhờ công lao, nhờ tài năng của họ mà có kết quả đó, vô hình dung phủ nhận vai trò cả lãnh đạo lẫn cấp dưới. Hễ có cơ hội nói về thành quả họ luôn gắn thành quả ấy với các mốc, các sự kiện mà cái tôi của họ đi liền với thành quả, biến thành quả chung thành thành tích cá nhân. Với suy nghĩ đó họ luôn cho rằng họ nhận được chưa xứng đáng mà không nhận ra thực sự thì có thể “có cô thì chợ vẫn đông…”

Ngộ nhận về năng lực

Sự ngộ nhận về công lao là một nguyên nhân dẫn đến ngộ nhận về năng lực. Ngộ nhận về năng lực có thể do việc có nhiều văn bằng dỏm, có nhiều khen thưởng mang tình hình thức, có những thành tích mới, những người xung quanh xu nịnh hoặc nơi văn hoá nói giảm nói tránh mà người dó không nhận ra cái tôi thật.

Ngộ nhận về năng lực là một nguy hiểm cho các quyết định chủ quan, cho bệnh ngôi sao và có nhiều người dần trở thành hoang tưởng, dễ tổn thương với các cú sốc do thay đổi trong cuộc đời.

Ngộ nhận về danh vọng

Biểu hiện ngộ nhận có thể người ta đã có chức danh, đã được đi một số nơi, thưởng thức một số vị mà ngộ nhận mình trở thành thượng lưu, trở thành giới khác với những người bình thường mặc dù nguồn gốc nông dân chính cống. Cũng có thể vì cộng đồng nhiều người có thành đạt mà không muốn mình kém hơn nên cũng coi cho ngang bằng để tự tin.

Về ngộ nhận thì có nhiều biểu hiện nữa. Ngộ nhận có thể là do “kém cái trí, thiếu cái tâm, lại thêm tự phụ, chủ quan, tự mãn, trì trệ..”. Bệnh ấy nó tiềm ẩn trong mỗi người, nhưng cố gắng làm sao để nó hạn chế phát tác, có thể chính trong bản thân mình cũng đôi lần ngộ nhận. Và như chúng ta đã biết ngộ nhận thật tai hại đầu tiên là cho chính bản thân và làm khó chịu những người xung quanh! Dưới góc độ nhân sự, ngộ nhận có thể chữa bằng một cơ chế minh bạch.

This entry was posted in Giải trí, Quản lý, Xã hội and tagged . Bookmark the permalink.

Có 1 phản hồi tại BỆNH NGỘ NHẬN!

  1. hieupq nói:

    HI, Bệnh này rất phổ biến

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s